Derby Manchester Premier League cuối tuần này, Dalot sẽ có lần ra sân thứ 250 trong sự nghiệp United. Trước đó, hậu vệ United này trả lời phóng viên theo đội ESPN Rob Dawson. Nói về 9 năm ở United, vì sao luôn ở lại, xem giúp cầu thủ trẻ là trách nhiệm, lợi thế Carrick cầm United, derby Manchester và giúp United trở lại đỉnh. Dưới đây là phần một cuộc phỏng vấn.
Trước hết, cảm ơn anh đã dành thời gian nhận phỏng vấn, tôi thật sự biết ơn. Rõ ràng Chủ nhật với anh có thể là ngày quan trọng mang tính cột mốc, anh sắp có trận thứ 250 khoác áo United. Trước hết, ý tôi là, với tư cách cầu thủ United, khi nghe mình sắp chạm con số ra sân ấy, trong lòng anh cảm giác gì?
Tôi thấy tự hào chân thành. Nhất là vì bản thân và gia đình. Tôi nghĩ được thành một phần của CLB vĩ đại như vậy thật là hành trình khó tin. Được ra sân nhiều trận thế cho đội, mong tương lai tôi còn đá nhiều hơn. Điều đó thật sự khiến tôi thấy vinh dự tột cùng. Trên đường đi, tôi gần như trải mọi thử thách, thăng trầm và cảnh huống một cầu thủ chuyên nghiệp có thể đối mặt ở đại gia như thế này, đây quả là khoảnh khắc rất đáng tự hào.
Anh còn nhớ tâm trạng khi nhận cuộc gọi của Mourinho, biết mình sắp gia nhập không?

Cảnh ấy luôn khắc sâu trong đầu tôi. Mỗi lần chỉ cần nghĩ tới CLB này, suy nghĩ lập tức bay về khoảnh khắc ấy. Tôi nghĩ đó mới là điểm gốc mọi thứ bắt đầu, cuộc gọi ấy là lần đầu tôi thật sự hình dung mình thành cầu thủ United. Nên hình ảnh ấy sẽ mãi nằm sâu trong trí nhớ.
Anh giờ đã bước sang mùa thứ chín ở đây, giữa chừng trải vô số lên xuống. Nhìn lại thời gian tới nay ở United, anh có cảm xúc gì?
Từ góc cá nhân, cả hành trình rõ là tuần tự, luôn tiến. Nhìn lại vài mùa đầu, lúc ấy với tôi đầy thử thách, tôi cũng từng vật lộn, cố tìm chỗ đứng, cố chứng minh với mọi người mình là cầu thủ giỏi, chứng minh tôi có thể trụ lâu ở CLB này. Còn giai đoạn hiện tại là thử dùng thâm niên và kinh nghiệm tích ở đây, cố khiến mình hay hơn, kỹ thuật toàn diện hơn, và dốc hết sức giúp đội bước lên bậc tiếp. Tôi nghĩ thách thức lớn nhất, cũng là lý do mỗi ngày tôi vẫn đầy nhiệt tới Carrington tập, chính là dốc hết khả năng giúp CLB trở lại tầm nó đáng có, tranh những cúp cao nhất bóng đá.
Anh vừa nhắc từ “vật lộn”. Nhiều cầu thủ tới đây, đôi khi khó chịu nổi quy mô khổng lồ của đại gia này, ánh đèn chói và sự soi xét khắc nghiệt bên ngoài. Mới tới anh có cảm nhận ấy không? Đặc biệt khi lúc gia nhập anh còn rất trẻ.
Có, điều đó quả không dễ. Trừ khi bạn hiểu sâu khoác áo đại gia như vậy nghĩa là gì, và rõ quy cách đội, đất nước đang ở và sức ép dư luận sẽ ra sao, nếu không trước khi thật sự đặt chân vào cảm nhận, bạn khó hiểu hết. Nhưng đồng thời, tôi nghĩ trải những điều ấy lúc mới tới ngược lại tốt, vì giúp bạn nhanh nhận ra quy mô CLB lớn thế nào, hiểu mỗi ngày phải giữ chuẩn chuyên nghiệp ra sao, và bạn sẽ đón thử thách khắc nghiệt đến mức nào. Với tôi, cảm nhận được những điều ấy thậm chí là đặc quyền, vì nghĩa là bạn đang chiến cho một đại gia trên sân khấu lớn thế, ở trình độ cạnh tranh rất cao. Dù trải lúc khó, bạn cũng rõ đội vẫn có nội lực và tiềm năng chạm đỉnh cao hơn, tranh vinh dự đỉnh ở sân lớn hơn. Tôi nghĩ đó chính là động lực thúc chúng tôi mỗi ngày.
Trong chín năm anh khoác áo, nhiều cầu thủ tới rồi đi. Anh nghĩ vì sao một số cầu thủ lạc lối vật lộn ở đây? Còn bí quyết anh trụ lâu ở đây là gì? Vì nhìn thâm niên, giờ anh có lẽ là cầu thủ khoác áo lâu thứ hai trong đội, đại khái chỉ sau Luke Shaw. Với một cầu thủ, trụ lâu thế ở CLB như vậy cực hiếm.
Tôi không thể nói thay hoàn cảnh cá nhân người khác, nhưng với tôi, điều tôi giữ là luôn rõ mình theo đuổi và mục tiêu ở đâu. Từ khoảnh khắc ký với CLB, tôi tuyệt đối không ôm tâm thế khách qua đường hai ba năm rồi chuyển đi. Tôi chọn ký vì tin chỉ cần bạn trụ được, cạnh tranh được, chiến được, thành một phần của đội có cửa thành CLB số một thế giới, đây là nơi về tốt nhất trên đời. Động lực kích tôi, nuôi tôi, khiến tôi mỗi sáng thức dậy và nóng lòng tới đây, chính là tôi biết mình khát thành một phần của nhóm đưa United trở lại đỉnh.
Vì những năm lớn lên, United tôi thấy chính là luôn tranh ngôi, luôn thắng, tụ hội những ngôi sao đỉnh nhất thế giới, tôi khát thành một phần trong đó. Nếu một số cầu thủ khi khoác áo không cộng hưởng được điều ấy, hoặc thấy đó không phải điều trong lòng họ theo đuổi và khát, thì tôi chỉ có thể chúc họ may, mong họ được như ý ở nơi khác. Nhưng với cá nhân tôi, chỉ cần còn mặc chiếc áo này một ngày, tôi tuyệt đối không trốn, tôi sẽ dốc hết để đẩy đội tiến, thành một trong những chiến binh giúp CLB trở lại đỉnh, lại tranh những cúp cao nhất.
Anh vừa nhiều lần nhấn mạnh khát thành một phần của nhóm đưa CLB trở lại đỉnh. Thời khoác áo ở đây, rõ ràng anh cũng nếm niềm vui vô địch và khoảnh khắc sáng, nhưng nghe giọng anh, dường như thấy chín năm ấy lẽ ra nên thắng nhiều hơn?
Đúng vậy. Nhìn lại những năm ở đây, chúng tôi chưa từng theo nghĩa thực sự chiến tới phút cuối cuộc đua Premier League — cái trạng thái tới giai đoạn kết tháng Năm vẫn còn hy vọng vô địch. Nhưng muốn tranh vinh dự cao nhất, bạn phải giữ sự ổn định trình độ đỉnh ấy mỗi mùa. Chúng tôi thấy quá nhiều ví dụ đối thủ, họ dốc sức săn ngôi Premier League, chiến tới cuối mùa, vẫn có thể hụt. Nên tôi nghĩ muốn tới cảnh giới ấy, chúng tôi phải tìm được tâm thế người thắng ổn định ấy mỗi ngày thường nhật, rõ mục tiêu tối thượng. Tôi nghĩ điều đó bắt đầu từ kỷ luật cá nhân nghiêm và tự nâng mình, rồi trên đó kết thành sức mạnh cả đội. Đó chính là động lực tôi bước mỗi ngày: cố thể hiện phiên bản mạnh nhất của mình, giúp đồng đội, cũng thành tựu bản thân, cùng đưa CLB về vị trí thuộc về nó.
Cập nhật lúc 2026-09-12 16:47