Gần đây Mario Gotze trả lời phỏng vấn độc quyền Bild, nói về kế hoạch gia hạn hai năm với Frankfurt, đánh giá cựu HLV Toppmoller đã bị sa thải, cũng như tuyển Đức và Jurgen Klopp.
Tháng Tư năm nay anh gia hạn với Frankfurt đến 2028. Người hâm mộ có thể kỳ vọng gì ở anh?

Tôi và gia đình đã cân nhắc kỹ rồi quyết định tiếp tục ở Frankfurt. Tôi rất thích cuộc sống ở đây. Tôi đã 34 tuổi và cũng biết mình cần nhiều thời gian hồi phục hơn trước. Nhưng mục tiêu vẫn rõ: tiếp tục giúp CLB và đội bóng trên sân lẫn ngoài sân — bằng kinh nghiệm và bằng ngọn lửa nhiệt huyết vẫn còn rất mạnh.
Nhiều người vốn nghĩ anh chỉ gia hạn một năm…
Tôi luôn thích nhìn mọi thứ theo hướng dài hạn. Hai bên đều rõ giá trị của nhau; trong đàm phán chúng tôi cũng bàn rõ tôi mang lại gì cho đội và CLB mang lại gì cho tôi.
HLV mới Hütter ngay khi nhận ghế đã gọi điện cho anh. Đó có phải tín hiệu quan trọng với anh không?
Đúng, tất nhiên. Đó là cuộc trao đổi rất tốt. Từ cách ông ấy tập luyện, cách nói chuyện và cách đối nhân xử thế — không chỉ với đội bóng — bạn đều cảm nhận ông ấy có năng lực rất mạnh.
Điều gì để lại ấn tượng nhất?
Tư duy của ông ấy rất rõ ràng. Cách ông ấy nói về mọi thứ, và chỉ bằng ít lời đã tạo hiệu quả lớn — điều đó thật sự ấn tượng. Tôi phải nói đó là một năng lực rất xuất sắc.
Giao tiếp dường như không phải điểm mạnh của cựu HLV Toppmoller. Bốn tháng đó có phải khoảng thời gian điên rồ nhất trong sự nghiệp anh không?
Có thể nói vậy — đó đúng là giai đoạn rất đặc biệt. Bốn tháng ấy rất gian nan. Nhiều thứ không diễn ra như chúng tôi hình dung — dù là tôi cá nhân, CLB hay cả đội. Nhưng chuyện đã qua, tôi cũng không muốn nói thêm. Rốt cuộc bóng đá là môn thể thao nhìn kết quả. Khi không thành công, CLB cũng điều chỉnh nhanh và quyết đoán. Tuy nhiên tôi nghĩ đổ hết trách nhiệm lên một người là không phù hợp; mỗi người nên tự nhìn lại phần của mình — chỉ vậy mới tốt hơn được.
Sau khi bị sa thải ông ấy từng có vài phát ngôn đại ý “không thể vì là nhà vô địch World Cup mà muốn làm gì thì làm”. Anh có tức không?
Tôi nghĩ trong sự nghiệp mình tôi đều có quan hệ tốt với mọi HLV. Nếu ông ấy thấy cần nói vậy thì cứ để ông ấy nói. Nhưng cách nói ấy — tạm gọi là — khá thú vị. Dường như ám chỉ chúng tôi thường xuyên trao đổi, hiểu nhau sâu, nhưng thực tế không phải vậy. Nếu đó là cách ông ấy hiểu thì cũng được thôi. (cười)
Mùa trước chỉ là một sai lầm?
Tôi tự biết chúng tôi hoàn toàn có thể làm tốt hơn. Chúng tôi đã tổng kết mùa đó và cũng đã gác lại. Giờ quan trọng nhất là nhìn về phía trước và đá mùa này tốt hơn. Nếu nhìn lại bốn năm qua, đó chắc chắn là năm tệ nhất của cá nhân tôi lẫn đội bóng.
Anh gần như đã thắng mọi thứ, giờ còn là một người cha, đồng thời là nhà đầu tư thành công. Động lực thúc đẩy anh lúc này là gì?
Tôi luôn có động lực nội tại muốn không ngừng chứng minh bản thân. Từ nhỏ tôi đã thích nhận thử thách, thử thách chính mình. Tất nhiên tôi biết sự nghiệp sẽ không còn kéo dài mười năm nữa — điều đó khiến mọi thứ càng đặc biệt hơn. Nhưng ngay cả ở giai đoạn này của sự nghiệp, tôi vẫn muốn khai thác tiềm năng và tiếp tục nâng mình lên.
Anh là kiểu người tận hưởng thành tựu đã có, hay ngay lập tức tìm mục tiêu tiếp theo?
Tôi nghĩ những năm này tôi đã thay đổi. Trước đây tôi đuổi theo những mục tiêu lớn như vô địch Bundesliga, giành các danh hiệu. Giờ tôi cũng vui vì những điều nhỏ — như hoàn thành một buổi tập chất lượng, hoặc vài pha xử lý tốt trong trận. Tôi muốn tập trung vào những điều đó hơn là suốt ngày nghĩ một năm nữa phải đạt gì. Sự thay đổi này rất rõ trong 15 năm qua. So với mười năm trước, giờ tôi tận hưởng những thành công nhỏ của riêng mình nhiều hơn.
Nhiều cầu thủ chuyên nghiệp sau khi giải nghệ rơi vào khủng hoảng. Con người có thể chuẩn bị trước cho khoảnh khắc đó không?
Tôi nghĩ không ai tránh hoàn toàn được. Nhạc sĩ, diễn viên hay nghề khác cũng vậy. Bóng đá đã chiếm hơn 20 năm đời tôi; khi nó đột ngột kết thúc, mọi thứ đều thay đổi. Nhưng trước hết giờ tôi vẫn đang đá. Thứ hai, tôi đã xây một nền tảng rất vững để dựa vào — quan trọng nhất là gia đình, thêm nữa là công ty, dự án khởi nghiệp và các khoản đầu tư.
Anh có sợ cuộc sống sau khi giải nghệ không?
Tôi không nói là sợ, mà là kính sợ. Trước đây luôn có nhịp rất rõ: mùa giải, tập luyện, thi đấu. Cuộc sống tương lai sẽ do chính mình kiểm soát nhiều hơn. Tôi biết mình cần thời gian để thích nghi. Cuộc sống chắc chắn sẽ thay đổi, nhưng tôi tuyệt đối không thấy buồn chán. Nhấn mạnh thêm: giờ tôi vẫn là cầu thủ bóng đá, và còn đá thêm một thời gian nữa.
Các đồng đội vô địch World Cup Hummels và Thomas Muller gần đây đều tạo phản hồi tốt với vai trò bình luận truyền hình. Anh có cân nhắc con đường đó không?
Tôi không nghĩ mình hợp với vai trò ấy. Có lẽ thỉnh thoảng tham gia vài sự kiện đặc biệt như World Cup. Nhưng nhìn chung đó không phải việc tôi muốn làm lâu dài. Tôi quan tâm hơn các chủ đề quanh bóng đá, tài chính và kinh tế thể thao.
Anh đánh giá thế nào về phong độ tuyển Đức ở World Cup?
Tôi nghĩ khả năng đứng ra gánh vác ở thời điểm then chốt của đội, ở mức độ nào đó, đã mai một. Nhìn lại 2014, chúng tôi cũng không phải trận nào cũng đá dễ dàng, nhưng ở khoảnh khắc then chốt chúng tôi luôn đứng ra được. Rốt cuộc chỉ cần đi tiếp là đủ. Năm ấy chúng tôi đã làm được như vậy.
Giờ người quen cũ Jurgen Klopp trở thành HLV tuyển Đức, nhiều người nghĩ “mọi thứ sẽ tốt hơn”.
Đúng, ông ấy thật sự giỏi giao tiếp. Ông ấy biết cách kéo theo người trong lẫn ngoài đội, khơi dậy nhiệt huyết — điều đó giúp đội rất nhiều. Tất nhiên không có nghĩa nhất định thành công, nhưng những việc như tập luyện chất lượng cao, thổi lửa cho đội, thắng trận, xây một tập thể thật sự gắn kết — ông ấy làm rất xuất sắc.
Năm 2009 chính Klopp đã cho anh ra mắt đội một ở Dortmund. Với tư cách cầu thủ trẻ, ông ấy đã cho anh điều gì mà HLV khác không thể?
Nếu chỉ chọn một thứ, đó là ông ấy biết cách đối xử với tôi. Lúc ấy tôi 18 tuổi, vừa vào đội chuyên nghiệp. Ông ấy có sự thấu hiểu và trí tuệ, rất rõ tôi cần gì nhất ở giai đoạn đó. Một mặt ông ấy đòi hỏi rất khắt khe; mặt khác cũng biết lúc nào để tôi ngồi khán đài cho tỉnh táo. Cân bằng ấy với tôi lúc đó là vừa vặn nhất. Ông ấy biết: “Đây là cầu thủ rất tài năng, nhưng tuyệt đối không được nâng quá sớm.” Ông ấy xử lý rất tốt. Tôi được lợi, ông ấy được lợi, cuối cùng đội cũng được lợi. Ông ấy thật sự xuất sắc trong quản lý cầu thủ — gần như hoàn hảo.
Có khoảnh khắc nào đến nay vẫn khắc sâu không?
Tôi không bao giờ quên cường độ tập của ông ấy. Ông ấy đòi hỏi rất cao về thể chất lẫn tinh thần. Tôi nhớ có những đợt tập trung một ngày tới ba buổi tập. Nhưng sau khi tập xong ông ấy cũng cho nghỉ hai ba ngày, rồi lại yêu cầu chúng tôi lấy lại mức cao nhất. Cân bằng ấy rất tốt. Dù thứ Bảy vừa thắng 4-0, nếu thứ Ba có người chạy không tích cực ông ấy lập tức đứng ra nhắc nhở cả đội.
Cập nhật lúc 2026-08-03 15:10